- Sau hơn 40 năm làm nghề, nếu chỉ được giữ lại một điều mà sân khấu đã trao cho mình để mang theo suốt cuộc đời, NSND Kim Xuân sẽ chọn điều gì?
Tôi may mắn vì nghệ thuật đã cho mình cơ hội được thể hiện nghề diễn viên qua cả 3 loại hình: sân khấu, truyền hình và điện ảnh. Mỗi loại hình đều có một thời kỳ huy hoàng và vẻ đẹp riêng. Tôi trân trọng tất cả những gì mình đã được trải nghiệm, bởi chính mỗi chặng đường ấy đã góp phần tạo nên Kim Xuân của ngày hôm nay. Nhưng tôi luôn nhớ nơi mình bắt đầu, nuôi dưỡng tình yêu nghề từ những ngày đầu tiên, đó chính là sân khấu.
Tuy nhiên, nếu chỉ được giữ lại một điều mà nghệ thuật đã trao tặng, tôi vẫn mong được chọn sân khấu. Tôi luôn hy vọng sẽ có một ngày sân khấu Việt Nam lấy lại thời kỳ rực rỡ, được khán giả ở mọi lứa tuổi yêu mến, gìn giữ và trân trọng như vốn đã từng.




- Nhiều khán giả yêu mến gọi bà là "người mẹ quốc dân" của màn ảnh. Danh xưng ấy có khiến bà bị giới hạn trong những dạng vai nhất định?
Tôi hạnh phúc vì tình yêu khán giả dành cho và chưa bao giờ bị giới hạn bởi độ tuổi. Đi đến đâu tôi cũng gặp những khán giả yêu thương, xin chụp một tấm hình hay hỏi thăm vài câu. Hiện nay tôi vẫn có những khán giả thân thiết, tôi gọi vui đó là những "fan cứng" đã đồng hành nhiều năm.
Ở Huế, có một cô bé yêu quý tôi từ khi mới vào lớp 1, đến nay đã trở thành sinh viên vào TPHCM học đại học, mỗi lần tôi diễn ở sân khấu Thiên Đăng dù kết thúc lúc 10h30 hay gần nửa đêm, em vẫn kiên nhẫn đứng đợi dưới sảnh chỉ để cầm giúp tôi bó hoa.
Ở Long An, có một chàng trai biết tôi từ thời trung học, nay đã tiếp quản việc kinh doanh gia đình nhưng mỗi lần lên TPHCM xem tôi diễn kịch vẫn cùng vợ đến rạp, có vở xem không dưới 10 lần.
Vì vậy khi mọi người gọi tôi là "người mẹ quốc dân", tôi không nghĩ đó chỉ là những vai diễn người mẹ trên màn ảnh mà là một người phụ nữ may mắn nhận được tình yêu thương, sự tin yêu và gắn bó của khán giả qua nhiều thế hệ.
- Trong hàng trăm nghệ sĩ từng cộng tác, có kỷ niệm nào với một đồng nghiệp mà bà vẫn nhớ mãi?
Đó là khi tham gia bộ phim Âm tính của đạo diễn Phương Điền. Diễn viên Huỳnh Anh Tuấn vào vai chàng trai muốn đến với con gái của nhân vật do tôi thủ vai, 2 cô cháu có một phân đoạn đối thoại khá dài và nhiều cảm xúc.
Trước khi bấm máy, tôi nhìn thấy Huỳnh Anh Tuấn ngồi một góc, cầm kịch bản và lẩm nhẩm học lời, vô tình nghe em nói với mọi người sắp diễn với mình nên không được để quên thoại. Chỉ một câu nói nhỏ nhưng khiến tôi xúc động, cảm nhận được ngoài tình đồng nghiệp, em còn dành cho tôi sự tôn trọng và nghiêm túc đối với nghề.
Trước đây tôi nổi tiếng là người học thoại nhanh và kỹ, nhưng khi bước vào tuổi 70, trí nhớ không còn được như trước. Những lúc như vậy, các bạn diễn luôn tinh ý nhìn ánh mắt của tôi để hỗ trợ, nâng đỡ và giúp tôi giữ được nhịp diễn. Hiện nay ở sân khấu, tôi vẫn có cơ hội đứng chung với những đồng nghiệp rất quý như Thành Lộc, Hữu Châu cùng nhiều nghệ sĩ thế hệ kế tiếp như Lương Thế Thành, Vân Trang, Lê Phương.




- Ở tuổi này, còn ước mơ nào bà vẫn chưa kịp thực hiện?
Khi còn trẻ, tôi là một người tham lam trong những ước mơ. Còn bây giờ, khi đã đi qua phần lớn chặng đường của cuộc đời và sự nghiệp, tôi vẫn còn một ước mơ chưa thực hiện được, đó là mong đời sống của người diễn viên Việt Nam sẽ khá giả hơn để những người làm nghề bớt đi nỗi lo cơm áo và toàn tâm toàn ý cống hiến cho nghệ thuật.
- Bà có kế hoạch, dự định gì trong nghề ở thời điểm này?
Ở tuổi này, điều tôi mong nhất là được sống an nhiên. Cách đây gần 2 năm, tôi từng ấp ủ thực hiện một cuốn hồi ký nhân dịp tròn 50 năm làm nghề, cũng đúng vào thời điểm kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy chưa thật sự sẵn sàng nên quyết định tạm gác lại.
Bù lại, tôi có cơ hội thực hiện nhiều điều ý nghĩa khác. Tôi được tham gia một chương trình của Liên hoan Sân khấu TPHCM, cùng con dâu làm người kể chuyện. Tôi cũng có một kỷ niệm rất đẹp trong dịp kỷ niệm 30/4, khi xin ban tổ chức cho mình được tham gia đoàn diễu hành thay vì ngồi trên khán đài.
Đài Truyền hình Việt Nam cũng thực hiện một bộ phim chân dung dài gần 40 phút về cuộc đời và hành trình nghệ thuật của tôi, mang tên Ngọn lửa không bao giờ tắt. Mới đây, tôi còn có một chuyến đi Australia rất ý nghĩa, mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm và cảm xúc đẹp.
NSND Kim Xuân trong vở kịch "Một đời oan nghiệt":
Ảnh, video: Tư liệu
Link nội dung: https://thuonghieudoanhnhan.net/chuyen-dac-biet-chua-tiet-lo-ve-nsnd-kim-xuan-va-dien-vien-huynh-anh-tuan-a73910.html